Chương 27: Một núi không thể có hai hổ, một nàng không thể có hai chàng!

Thứ 7, 16/10/2021, 19:19 GMT+7

Tối mai anh sẽ được gặp tình địch. Để lát em chạy xe ra mua cho lọ dầu gió với ít bông băng đi là vừa!

Chương 26: Trở lại Hà Nội có chút việc mà biết bao nhiêu kỷ niệm ùa về, từ việc ăn quỵt, tới những tháng ngày nợ nần ngập đầu, tự an ủi sinh viên mà... ai chẳng có thời gian khó. Đến khi trở về thì...

***

Chén xong, lôi ba lô vào phòng riêng (đỡ bị bà già soi) lấy đồ cho Ốc. Mấy hộp ô mai, 2 gói ngô cay to, 2 gói bò khô, lọ nước hoa Lacoste (còn cái khăn dạ mua cho Huyền).

- Khăn đẹp nhỉ. Mua cho mama à? (Nàng tinh thật) 

- Đâu… định… 

- Biết roài, tặng em Huyền chứ gì? 

- Uhm. 

- Em thích. (Nàng ướm thử vào cổ). 

- Sao không nói anh mua cho cái nữa? 

- Thế con Huyền có dặn anh mua không mà anh mua? (Dỗi rồi) 

- Không, nhưng không lẽ đi Hà Nội không mua gì cho hắn? Tiện tay thì mua thôi… 

- Nhưng em thích cái khăn này, hợp với gu của em thật đó! 

- Uh công nhận… cũng hợp. Nhưng thôi, em nhường Huyền đi, em có bao nhiêu quà rồi còn gì nữa.

Ốc cuộn cái khăn rồi ôm trong lòng (kiểu bà không thả ra cho đứa nào nữa), mình vừa buồn cười vừa thấy khó xử. Thôi kệ đó, hạ hồi phân giải.

- Tối nay nhà Huyền hẹn sang lấy nốt tiền nợ nên anh mới về sớm hơn dự định 2 ngày đó!

- Thế lại gặp à? 

- Uhm. 

- Em thì không ghét gì hắn, nhưng mà…. thấy hắn có vẻ làm cao làm giá quá. Như anh sao phải khổ vì một đứa như hắn? 

- Khổ chi đâu, anh cũng xác định lần này mà nhùng nhằng là anh té luôn (mạnh mồm ghê). - Em ủng hộ… Thế tối nay về muộn rồi nhỉ? 

- Chưa biết. Mất hứng khi nào thì về khi đó. 

- Ầy, lôi thôi trả dép bố về nhỉ, hihi.

Tối nay sẽ là cuộc gặp gỡ thượng đỉnh – giải quyết một công đôi chuyện đây…

Tối theo lịch hẹn sẽ sang nhà Huyền, nhưng lúc chập choạng nhận được hung tin từ Ngọc: "Đại ca để đêm mai sang nhé. Mai mới có phim hay cho đại ca".

Cái giọng lấp lửng của nó khiến mình vừa hoang mang vừa tò mò. Hỏi lại, phim gì mà hay chú? Nó ranh mãnh rep: "Thì tối mai đại ca cứ sang đây".

Ừ sang thì sang, trong kho từ vựng của anh mày không có từ nào tên là "sợ" cả. Lúc đó Ốc chưa về, đọc tin nhắn của Ngọc cho nàng nghe, nàng reo lên:

- Biết roài… tối mai anh sẽ được gặp tình địch. Để lát em chạy xe ra mua cho lọ dầu gió với ít bông băng đi là vừa!

Mình vái lạy Ốc 3 vái. Nàng quả là đệ nhất ma xó, chuyện gì cũng tinh quái đoán trước như sấm truyền (chả trách thằng bồ cũ rốt cuộc trong mắt nàng cũng chỉ là thằng trẻ trâu)…

7 rưỡi tối. Áo phông, quần jeans, giày xì po… chễm chệ trên con Dream Thái của ông già trực chỉ hướng cầu. Trời khô ráo, trăng non lấp ló chân đồi. Một cảnh tượng rất xứng đáng để làm thơ đề (à nhắc đến thơ đề, có những câu mình đọc mãi mà không luận ra chúng liên kết với nhau chỗ nào, ví dụ "Đêm nay trăng sáng mênh mông/ Tối nay đuôi 8 hay 5 vào lồng").

Đến gần ngõ nhà Huyền, thấy một đám gần chục chú giai làng đang tụm năm, tụm ba quanh gốc tre, mình ý tứ giảm ga, tắt đèn pha. Chợt tiếng ai như tiếng Ngọc gọi tên mình. Dừng hẳn lại xem sao.

- Đại ca.

Té ra là nó thật.

- Chuẩn bị đi đâu mà tụ tập vậy?

- Đâu. Ngồi bốc phét cho vui thôi. Vào nhà đi, chị Huyền ở trong đó. 

- Mà nhà có khách à? 

- Dạ. Vào đi. 

- Ai thế? 

- Anh Toàn đến chơi. Không ngại đâu.

Có thế mà cũng dọa ma anh.

Nhưng cũng hơi hồi hộp thật. Nó là thứ cảm giác là lạ pha trộn giữa chút cay cay mũi, chút trách cứ (ngấm ngầm) và một chút "hiếu chiến".

Lững thững dắt xe đi vào. Trước sân một con Airblade đỏ đen dựng chình uỳnh ngay lối vào cửa (chắc sợ trẻ con vặt gương). Huyền đi ra chào:

- Anh ạ! - rồi nhìn mình một lượt. Hờ, nàng đi giày vải buộc dây trong nhà như này là trọng đại lắm đây! Gật đầu chào lại. Ngó vào nhà trên không thấy đứa nào khả nghi ngoài bố mẹ Huyền.

- Cháu chào cô chú. Ôi cô mới về ạ? (mẹ nàng mới ra viện).

Tiện mồm định hỏi: "Dạo này khỏe không cô?" nhưng phanh lại kịp.

Chú Việt kéo ghế mời ngồi rồi nhìn sang mình bảo với vợ.

- Hoàng con nhà bà Yến đó, nhà bên thị trấn.

Mẹ nàng bỏm bẻm nhai trầu, gật gật, mắt lim dim ra kiểu biết, biết rồi. Mình nở nụ cười tương đối nhu mì, tranh thủ soi xem nàng giống mẹ điểm gì trên khuôn mặt.

- Hoàng vợ con gì chưa cháu? Giờ đang làm nghề gì?

Mẹ nàng phỏng vấn.

- Dạ chưa cô ơi. Cháu kinh doanh thôi cô. (Đúng kiểu giai làng là phải: "Cháu ế rồi, có ai thèm lấy đâu cô", nhưng mình ghét kiểu vờ vịt khiêm tốn và nhàm chán ấy).

Im lặng trong giây lát, phát hiện ra dưới bếp có tiếng rầm rì to nhỏ. Ái zà, bạn Toàn ủ hàng kỹ ghê nhể. Ngay lập tức tiếng Huyền lôi kéo:

- Lên nhà trên uống nước nói chuyện cho vui đi anh, không ngại đâu!

Rồi nàng đi trước, bạn giai kia lẽo đẽo theo sau.

- Giới thiệu với anh, đây là anh Toàn, nhà gần chợ, (quay sang mình) còn đây là anh Hoàng….

Nàng chừng mực vãi, ánh mắt không thể hiện cảm xúc gì "mập mờ" để mình kết tội một thể. Toàn đây hử chú? Trông cũng không đến nỗi giang hồ như mình dự. Tóc dài vuốt ngược ra sau gáy, tay đeo lắc bạc to đùng, miệng rộng, cười hề hề rất cầu tài.

- Anh mới sang chơi à? - bạn í hỏi.

Chú ngồi trỏng biết anh đến lúc nào rồi còn phải hỏi. 

- Ừ, anh mới sang (hỏi tiếp đi chú) 

- Anh ở đâu nhỉ? Nhìn… quen quen. 

- À, anh ở thị trấn. Bạn quen ai bên đó không? (Hê, gọi "bạn" cho nó có khoảng cách). 

- Em quen nhiều bên đó lắm, anh có biết thằng An con ông Chiến, chị Hằng con bà Nguyệt… không?

Bọn ấy đa số mình biết, nhưng bảo anh không biết (vì biết chúng nó thì cũng vinh dự gì cho mình mà phải kể ra).

- Thế anh Hoàng làm nghề gì vậy? 

- Anh làm linh tinh thôi. 

- Trước học gì ra?

Đã hơi nhức đầu thì chớ, thằng này volume nó vừa to vừa hay phát, thi thoảng cười hề hề rất ra kiểu dân làm ăn nhớn. Hình như chú mày nghĩ rằng chân lý thuộc về thằng to mồm hơn thì phải?

Đợi bố mẹ Huyền lục tục xuống nhà dưới (cho chúng mày tự nhiên), bạn í quay sang nàng hỏi:

- À mà em với anh Hoàng quen nhau lâu chưa?

Huyền nhìn mình giây lát.

- Không nhớ nữa anh nhỉ (nháy mắt với mình, trông điêu nhưng yêu phết). 

- Uhm (mình cười nhạt). 

- Sao mà quen nhau, anh Hoàng ở bên đó sao biết em?

Huyền đang ậm ừ định trả lời thì mình xen ngang.

- Thế mới tài!

Nhìn thái độ tưng tửng của mình, cậu chàng hơi khựng lại, mặt sường sượng. Loa tạm thời tắt trong vài phút…

(Còn tiếp)

Song Hà