Kế hoạch xây siêu thánh đường mới trị giá 2,2 tỷ bảng của INEOS có thể biến thành chiếc gông tài chính siết chặt Manchester United khi dòng tiền không đủ trả lãi.
Tham vọng xây dựng sân vận động mới có sức chứa 100.000 chỗ ngồi của Manchester United đang vấp phải thực tế tài chính vô cùng nghiệt ngã. Dù mang lại kỳ vọng lớn về mặt vị thế và trải nghiệm người hâm mộ, các con số thống kê tài chính cho thấy khoảng cách khổng lồ giữa doanh thu dự kiến và áp lực nợ vay mà câu lạc bộ phải gánh chịu.

Với chi phí xây dựng ban đầu ước tính khoảng 2 tỷ bảng, tổng nguồn vốn cần thiết để hoàn tất công trình vào năm 2032 dự kiến sẽ vọt lên mức 2,2 tỷ bảng sau khi tính cả chi phí vốn hóa lãi suất. Trong bối cảnh tài chính hiện tại, Manchester United phải chấp nhận mức lãi suất vay rơi vào khoảng 6% đến 7,5%. Con số này cao hơn đáng kể so với mức lãi suất ưu đãi 3,16% mà Tottenham Hotspur từng chốt được trong giai đoạn thị trường tiền tệ còn dễ thở.
Hệ quả trực tiếp là chỉ riêng chi phí trả lãi vay hàng năm của "Quỷ đỏ" sẽ ngốn khoảng 132 triệu bảng. Đây được coi là gánh nặng cố định cực kỳ nguy hiểm cho bất kỳ cấu trúc tài chính bóng đá nào.
Bên cạnh chi phí đầu tư gia tăng, sự lạc quan về nguồn thu mới cũng đang gặp phải những giới hạn thực tế từ thị trường. Dựa trên mô hình kinh doanh tối ưu của sân Bernabeu (Real Madrid), tổng doanh thu ngày thi đấu tối đa cho một sân vận động 100.000 chỗ chỉ đạt khoảng 230 triệu bảng mỗi mùa.
Khi khấu trừ đi dòng tiền hiện có mà Old Trafford đang mang lại, sân mới thực chất chỉ tạo ra thêm khoảng 70 triệu bảng mỗi năm. Ngay cả khi cộng thêm nguồn thu từ các sự kiện giải trí ngoài bóng đá (áp dụng theo mô hình khai thác công suất cao của sân Wembley) cùng hợp đồng nhượng quyền đặt tên sân, tổng thặng dư hoạt động (EBITDA) gia tăng cũng chỉ đạt mốc 100 triệu bảng.
Đáng chú ý, con số 100 triệu bảng này chưa phản ánh dòng tiền thực tế có thể sử dụng. Sau khi trừ các khoản chi phí bảo trì và vận hành bắt buộc cho một siêu hạ tầng hiện đại, số tiền thực sự còn lại để phục vụ nghĩa vụ trả nợ chỉ còn khoảng 80 triệu bảng. Như vậy, dòng tiền tăng thêm từ sân vận động mới chỉ có khả năng trang trải từ 50% đến 60% tiền lãi vay hàng năm.
Điều này đồng nghĩa với việc câu lạc bộ sẽ đối mặt với khoản thiếu hụt từ 32 triệu đến 52 triệu bảng mỗi năm chỉ để trả lãi. Khoảng trống này sẽ trực tiếp rút hụt ngân sách chuyển nhượng cũng như quỹ vận hành chuyên môn của đội bóng trong nhiều mùa giải.

Tình hình tài chính của đội chủ sân Old Trafford càng trở nên báo động khi cộng dồn khối nợ hiện hữu khoảng 700 đến 800 triệu bảng. Khi dự án hoàn thành, tổng dư nợ của Manchester United có thể chạm mốc 3 tỷ bảng, tương đương với gấp 10 lần chỉ số EBITDA điều chỉnh.
Các phương án huy động vốn ngắn hạn như bán trước vé VIP dài hạn hay phát hành trái phiếu người hâm mộ thực chất chỉ là hành vi "vay mượn doanh thu tương lai", khiến dòng tiền sau khi khánh thành càng thêm kiệt quệ.
Để giải quyết bài toán tài chính này mà không làm ảnh hưởng đến sức mạnh cạnh tranh trên sân cỏ, Manchester United không thể chỉ dựa vào dòng tiền hoạt động thuần túy. Khoảng trống tài chính từ 870 triệu đến 1,1 tỷ bảng bắt buộc phải được bù đắp bằng một đợt bơm vốn chủ sở hữu quy mô lớn từ tập đoàn INEOS hoặc gia đình Glazer. Nếu không có nguồn vốn bổ sung này, dự án thánh đường mới hoàn toàn có thể trở thành gánh nặng siết chặt tương lai của đội bóng trong nhiều thập kỷ tới.